Hồi dương nhân quả: Án thứ nhất – Án thứ mười:

Hồi dương nhân quả

(Sự tích ông Lâm Tự Kỳ bị quỷ bắt lầm, sống lại thuật chuyện tai nghe mắt thấy ở cõi âm. Nhứt Điện Vương xử 43 án và nhờ uống Phát Huệ nên lúc sống lại mới nhớ mà thuật lại)

Án thứ nhất:

Phán quan tâu rằng: “Hồn phạm số thứ nhất là họ Dư, ở huyện Huỳnh Châu, tú tài thi đỗ cử nhân, hai khóa không đậu tiến sĩ, đặng bổ chức tri huyện Huyện Tú Thủy trào Thanh, lên lần tới chức Chủ Sự ở sở Hình Bộ, sau làm chức Lang Trung sở Công Bộ, lại qua sang chức Thị Lang ở Bộ Hộ rồi qua sở Lại Bộ đặng năm tháng mới thác. Tra án tên phạm này từ hồi đỗ tú tài tới làm huyện, không làm một mảy lành, đến làm sở Hình Bộ, giết oan 13 mạng. Làm sở Công Bộ ăn hối lộ rất nhiều. Làm sở Hộ Bộ ăn hối lộ nhiều bạc lắm. Sau lên sở Lại Bộ càng dạn hơn nữa bán chức quan mà ăn, miễn đầy túi mình không cần ai khóc. Tội này đáng đọa địa ngục A Tỳ, không đặng đầu thai”.

Dư đứng dậy bái và tâu rằng: “Tôi đã làm quan lớn, xin vương gia châm chế cho tôi còn thể diện”.

Vua nạt mà phán rằng: “Khốn kiếp! Dương gian trọng người chức lớn, tại âm phủ trọng đức chứ không trọng tước quyền; kẻ đức hạnh lớn, dầu ăn mày trẫm cũng kính lễ. Nay người còn ỷ thế làm quan mà cự với trẫm sao? Quỷ dạ xoa lấy chùy sắt mà đập đứa khốn này cho chí tử”.

Họ Dư tâu rằng: “Tôi có ăn thập trai, tụng kinh Chuẩn Đề”.

Phán rằng: “Ngươi ăn thập trai niệm kinh chú Chuẩn Đề, mà cầu công danh bền bỉ. Ngươi phải hiểu nghĩa hai chữ Chuẩn Đề. Phàm người muốn cầu giàu sang công danh, hoặc cầu con cầu thọ, thì phải chừa mười điều dữ là: chẳng kính trời đất, chẳng kính tam quan, chẳng thảo cha mẹ, chẳng thuận anh em, chẳng ngay vua chủ, chẳng tin thiệt, chẳng lễ nghi, chẳng xử nghĩa phải, chẳng thanh liêm trong sạch, chẳng biết hổ thẹn. Đã chừa 10 điều dữ ấy, lại còn theo luật Công- Quá- Cách, mỗi ngày tụng kinh cảm ứng cho nhớ mà sửa lòng, không dám hở một bữa, chẳng dám tính một điều trái lẽ. Như vậy thì ăn thập trai, niệm chú Chuẩn Đề cảm động lòng trời. Còn ngươi bấy lâu làm dữ nhiều điều, cứ bia tiếng Chuẩn Đề, mà trông trả phúc, mà trông trả phúc, là theo ngọn, chẳng gốc, mà giữ cảm động vào đâu? Nhằm ngày thập trai, ngươi quên ăn mặn lỡ bữa khác ăn trai mà trừ, hoặc đám tiệc chúng ép thì ngươi đình ngày chay mà ăn mặn. Nếu thế hoặc xả thì không phải lòng thành, còn chi kể nữa? Ăn thập chay như ngươi đó lại càng thêm tội, đừng cãi nhiều lời. Mau dẫn nó qua A Tỳ địa ngục”.

Hồi dương nhân quả- Án thứ 2, 3

Hồi dương nhân quả

(Sự tích ông Lâm Tự Kỳ bị quỷ bắt lầm, sống lại thuật chuyện tai nghe mắt thấy ở cõi âm. Nhứt Điện Vương xử 43 án và nhờ uống Phát Huệ nên lúc sống lại mới nhớ mà thuật lại)

Án thứ 2:

Kêu số thứ nhì họ Tần, ở huyện Hớn Dương. Tú tài thi đậu tới tiến sĩ, làm quan tri phủ Thái nguyên, ba năm mới thác. Phạm đồ này khinh dễ luật Thiên Đình, không kể mạng người, trấn nhậm ba năm, ăn hối lộ tới mười mấy muôn lượng, không cần việc nước. Đời nay ngươi đặng thi đỗ làm quan, là vì kiếp trước là thầy chùa, có công dọn đường núi và đắp lề vài trăm trượng (vài ngàn thước mộc). Nào hay đời nay đổi lòng tới thế mà phụ ơn Ngọc Đế ban thưởng.

Phán quan đọc án rồi, họ Tần tâu: “Tôi khi sống mê muội, không dè có việc Địa Phủ xử tội như vậy. Nay mới ăn năn tỉnh lại. Trong nhà tôi còn vài muôn lượng bạc. Nay thấy đền vua hư cũ, dưới thềm nhiều hồn đói rách. Tôi tình nguyện dâng hết bạc mà tu bổ đền vua, còn dư mà bố thí cho hồn đói mà đền tội, chẳng biết ý vua thế nào?”

Phán rằng: “Nay ngươi ăn năn đã muộn quá! Đền âm phủ của trẫm, há dùng của vạy tà mà tu bổ sao? Còn ngạ quỷ (ma đói) là tại chúng nó khi sống làm dữ nay phải chịu khổ, ai cầu bố thí cho nhọc công. Huongs chi lúc ngươi còn sống, hay kiếm mưu này kế kia mà thâu của cho nhiều, nào có thương ai đói mà bố thí. Phải chi ngươi làm  phước cho sớm, thì đã tiêu tội rồi, đâu có ngày nay mắc án. Mà lại vài muôn lượng đó, có phải của ngươi sao? Mười mấy năm trước, trẫm đã cho oan gia đầu thai làm bốn trai hai gái của ngươi, ngươi thác chưa đầy hai tháng, chúng nó theo điếm đàng, bài bạc đã phá hết ráo sự sản rồi; ít lâu đây con trai ngươi sẽ đi trộm cướp, con gái ngươi sẽ vào lầu xanh, làm hư tiếng tông môn nhục nhã!” Họ Tần nghe qua động lòng khóc ngất, tiếng rống ồ ồ! Quỉ sứ lấy chùy đồng đập đùa, té xỉu tại đất! Giây phút tỉnh hồn, bị dẫn qua địa ngục.

Án thứ 3:

Phán quan truyền dẫn hồn kế đó vào nữa. đọc án rằng: “Phạm hồn họ Triệu ở huyện Huỳnh Châu trước làm thơ lại (thơ ký), sau lên chức huyện thừa tại huyện Vĩnh Bình mới chết. Hồi 18 tuổi làm dữ rất nhiều. Đến làm quan, ăn của chúng, hại mạng dân. Sai thâu thuế kẹp khảo dân nghèo, lo vừa ý quan trên, khắc bạc dân dưới. Đáng ghét hai khoản này: Đi xét án nhân mạng, cứ theo tiền mà làm án thiệt giả, nghĩa là lo bạc thì quả bị giết cũng gọi tự vận, không lo bạc thì tự vận cũng vu người giết. Còn xử điền thổ, hễ ai lo nhiều bạc thì đặng ruộng đất, nên trong túi tham, đựng vài ngàn lượng vàng. Bởi cớ ấy, khi còn sống đã phạt tuyệt tự, mà chưa hết tội. Nay trước nấu dầu mà rửa hờn cho dân, rồi sẽ cầm địa ngục A Tỳ, không đặng đầu thai nữa”.

Họ Triệu tâu: “Lời xưa nói: Vì nghèo mới làm quan. Như vậy ăn của dân cũng là phải. Nếu buộc sự hối lộ mà làm tội thì kẻ làm quan lấy chi mà nuôi gia quyến và đãi quan khách, của đâu mà đi lễ cho quan trên?”

Phán: “Như minh oan cho người, hoặc lấy lẽ ngay mà xử cho đúng phép công bình theo luật lệ, kẻ khỏi hàm oan, người ngay khỏi bị hại, người cám ơn vì xử công minh, nếu chúng nó giàu có cám ơn, nên vui lòng mà cho tới bạc ngàn mình cũng không lỗi. Chớ như không lợi ích cho người chút nào, lập thế này bày mưu nọ mà ăn của người hoặc bó buộc kể ơn ra giá, xách bức cho người phải lo, dầu ăn một đồng tiền cũng có tội. Khác nào bênh vực cho kẻ vạy, làm cho ra ngay mà ăn tiền thì oan ức cho người ngay lắm tội biết bao nhiêu. Ngươi thử nghĩ, những của ngươi ăn đó có phải nghĩa công bình chăng? Người ta vui lòng tình nguyện đền ơn cho ngươi chăng? Có đáng công ơn theo nghĩa theo lẽ minh oan, tự nhiên mà người cho chăng? Ngươi còn già miệng mà chữa mình sao?”

Họ Triệu tâu: “Tôi có ăn chay vía Tam Quan (là ba rằm lớn, tam ngươn, rằm tháng giêng vía Thiên Quan, rằm tháng bảy vía Địa Quan, rằm tháng mười vía Thủy Quan) thật là trông ba vị Tam Quan Đại Đế bảo hộ. Nào hay bây giờ bị hoạn nạn này, ba vị Tam Quan Đại Đế, sao chẳng đến mà cứu tôi!”

Phán rằng: “Lời nói dữ ấy, tội đáng bằng hai, lấy bàn tay sắt vả miệng nó mười hai cái. Ba vị Tam Quan Đại Đế là Thiên Quan, Địa Quan, Thủy Quan, ba vị thần ngay thẳng phò hộ người lành. Người làm lành, tuy chẳng ăn vía ba rằm lớn, Ngài cũng cho thêm phước, há bảo hộ người là bọn không nhân nghĩa sao? Nếu ngươi làm lành mà ăn chay, thì chay ấy giúp thêm việc lành. Nếu làm dữ mà ăn chay, là giới việc ăn chay mà làm dữ, sao dám nói hồ đồ? Truyền dẫn qua địa ngục”.

Hồi dương nhân quả- Án thứ 4, 5

Án thứ 4: Phán quan đọc án kế: “Họ Châu ở huyện Đông Thành qua ngụ đất Hớn Ngẫu, nổi lò thợ bạc, hay chế bạc thấp, bạc giả mà hại người mất tình nghĩa, hư thể diện, làm tội nhiều điều. Trừ ra một tội đáng ghét là: Một người buôn bán ở huyện Ky Thủy, đem một trăm ba chục lượng bạc lọc có dư, mướn y nấu ra bạc chín (nghĩa là bạc mười nấu ra bạc chín, chín chỉ bạc pha một chỉ đồng). Nó lấy hết phân nửa bạc lọc, pha đồng phân nửa, nấu ra bạc năm. Kẻ buôn bán lầm, sau buôn bán nửa đường mới hay bạc năm, bị lỗ khánh tận mà chết. Tuy người ăn gian sáu chục lượng bạc lọc, bị thời khí uống thuốc đã tiêu hết bạc, mà tội vẫn còn. Tra bộ trọn đời ngươi, không có điều lành mà trừ cấn. Nên truyền dẫn qua hỏa thành (thành lửa) mà thiêu trọn một tháng, cho người bớt tức. Rồi giam vào địa ngục, không đặng luân hồi”.

Án thứ 5: Phán quan đọc án kế: “Họ Tiền, ở huyện Ma Thành xóm Trịnh gia, làm cai trong huyện ấy. Cả đời nay nó xúi chúng kiện thưa mà ăn chia của đem lo. Nó có xúi người cháu chồng kiện thím dâu mà thủ tiết, đoạt sự sản của thím dâu, mà ăn lo lót (ăn chia) hơn năm trăm lượng bạc. Tiết phụ bị ức hiếp, tức mình phát bịnh mà chết! Huống chi còn nhiều tội dữ khác lẽ nào mà đặng đầu thai, dẫn nó quăng lên núi đao mà trị tội”.

Họ Tiền tâu: “tôi có cử sát sanh sáu bảy năm, nhờ ơn vua dung chế”.

Phán: “Ngươi đừng nói khào! Đã biết cử sát sanh là việc lành, sao ngươi biết tiếc mạng vật mà chẳng thương mạng người? Ngươi thuở nay xúi kiện cáo, tranh đua việc phải quấy, hại chẳng biết mấy mạng, cứu sống mạng vật mà giết mạng người, ấy là không phân gốc ngọn lớn nhỏ. Thượng đế có vì sự nhỏ mọn đó mà tha tội lớn hay sao? Huống chi ngươi cử sát sanh mà làm mặt tối, mua danh lành, chớ không phải lương tâm chẳng nỡ. Song ngươi kêu nài lắm trâm tha khỏi cầm ngục đao sơn, cho được đầu thai, mà phải làm con nhà nghèo, mang hai tật câm và quáng, đi ăn mày trọn đời, nếu biết thân mà giữ bổn phận, đền tội mãn đời, sau sẽ nghĩ lại”.

Hồi dương nhân quả- Án thứ 6, 7, 8

Án thứ 6: Phán quan đọc án kế: “Họ Thơ ở phủ Thừa Thiên, con chức điền sử, bổ làm thơ lại (thơ ký) tại phủ. Ba mươi tuổi mà chết. Hồi xuân xanh đánh bóng quyến người, phá của chúng, hại mạng người không biết bao nhiêu, tuy tại chúng nó đắm sa, song cũng tại ngươi tham của mà quyến luyến, không thể nào dung tội ngươi được. Huống chi ngươi trưởng thành lại càng đắm sa tửu sắc, lấy vợ con người, chẳng biết bao nhiêu mà kể. Nếu nàng nào không thuận thì lấy thế quan mà vu họa hại người! Cho nên vào nhà nào, phụ nữ cũng sợ oai mà chịu hiếp. Tội dâm ác thái quá, giết cũng chưa vừa, đáng giam vào địa ngục đao kim”.

Phán quan tâu: “Tên tội này có hiếu với mẹ lắm. Mẹ ngoài sáu mươi tuổi đau nặng. Y sắc thuốc nếm rồi mới dâng, đêm nằm không cởi dây nịt. Vài tháng như vậy, cơn mẹ bịnh ngặt, không ăn đặng, y cắt thịt bắp vế nấu cho mẹ uống đỡ nước cho bổ, sống rán vài ngày. Như vậy cũng nên rộng dung chút đỉnh”.

Phán: “Thượng Đế tuy ghét tội dâm ác lắm mà rất trọng con thảo. Bởi nó biết nuôi cha mẹ là hiếu, mà chẳng biết phải giữ mình mới trọn hiếu. Trẫm tha khỏi cầm ngục đao kim, lại đặng luân hồi, song làm điếm lầu xanh mà đền tội dâm ác. Nếu sau biết ăn năn sẽ nghị lại”. Phán rồi cấp điệp (giấy) cho qua vua Đông Nhạc mà đầu thai.

Án thứ 7: Phán quan đọc án kế: “Họ Tôn ở huyện Võ Xưng 19 tuổi cải họ Trưng, đi lính hầu tại phủ, đã hay bợ đỡ quan phủ, lại thạo mua việc. Lớn mật dạn dĩ, gian hùng hẳn hòi. Hầu việc các dinh, ông quan nào cũng bị y nói gạt hết. Đến nỗi mạng người sống thác, đều tại tay y; việc làm phải quấy đặng thất, đều tại miệng nó. Sự dữ đã đầy, tội đếm không hết. Luận tội dương gian khó thứ, luật hình âm phủ không dung. Mau dẫn quan địa ngục đao sơn”.

Họ Tôn tâu: “Tôi có cúng năm chục lượng bạc mà thếp vàng cho Phật tại chùa Báo Ân. Lại cúng bạc dầu thắp đèn lưu ly bàn Phật tới ba năm. Vả lại mỗi tháng mồng một và ngày rằm tôi đều ăn chay, niệm Phật Di Đà một ngàn câu”.

Phán: “Đồ khốn này! Nếu làm dữ, sau biết ăn năn chừa lỗi, làm phúc niệm Phật Trời thì Trời tha tội. Có đâu mượn tiếng cúng chùa niệm Phật, mà làm dữ thẳng tay, Phật Di Đà há giúp sức cho ngươi làm dữ sao? Ví dụ: kẻ vì tửu sắc, sanh bệnh, uống thuốc bổ dưỡng lại. Nếu bỏ tửu sắc, thì uống mới hay. Nếu mê sa tửu sắc như xưa, thuốc bổ sao cho lại tửu sắc? Lẽ nào thuốc giúp sức cho kẻ tửu sắc nổi? Dẫn nó qua địa ngục cho mau, đừng để cãi rán”.

Án thứ 8: Phán quan đọc án kế: “Họ Ngô, ở huyện Huỳnh Cang hồi nhỏ đi học, thi khoa tú tài không đậu, học qua nghề viết đơn mướn”.

Vua phán: “Xưa nay kẻ viết đơn thưa kiện, không ai hiền lành bao giờ”. Họ Ngô tâu: “Tôi là kẻ đại thơ, cứ việc thế cho kẻ dốt, chớ không làm điều chi dữ”.

Phán: “Kẻ bố thí, phước chẳng tại của mà tại lòng; kẻ chém giết, tội chẳng tại gươm mà tại ý. Ngươi đã viết đơn kiện cáo, trong ý tính nói bó buộc cho gắt như muôn ngọn lửa cháy lan khó dập. Nghiên mực độc hơn ao huyết, ngòi viết bén quá lưỡi gươm. Đặt một chữ, phá nhà người ta rất dễ; sửa một nét, giết mạng chúng như chơi. Dưới lưỡi độc, đủ đồ roi kẹp; trên tờ đơn, đều cửa ngục hình. Sửa đi còn sửa cho hay, buộc trước lại buộc sau cho gắt! Kẻ quả tang muốn bắt cho mau, người không tội quyết gài cho mắc. Có khi trợ tiên cáo mà nói gian, gặp lúc binh bị cáo mà ngoái lại. Có khi bày chước quỷ, làm bộ giết bị mà hại tiên (nguyên cáo). Nhiều lúc đặt lời ma túy, làm bộ giết tiên mà hại bị. Lòng độc ác như yêu khó độ, mưu sâu tợ quỷ khó mò. Kể sao xiết sự tội ác của ngươi, mau dẫn nó qua mổ bụng rút ruột, hành cho đủ tam đồ, rồi sẽ đày nơi địa ngục”.

Án thứ 9:

“Họ Trần ở Huyện Ky Thủy bị án ăn trộm”. Vua xem án rồi phán rằng: “Người may đặng làm người, sao theo trộm cướp?”

Họ Trần tâu: “Tôi hồi nhỏ thiếu ăn thiếu mặc, cha mẹ em út kêu đói như bộng, vả lại năm thất mùa, lúa gạo mắc, sưu cao thuế nặng, cùng chẳng đã mới đi ăn cướp!”

Vua ngó Phán quan mà phán rằng: “Người này tuy là ăn trộm, song nói cũng phải lẽ. Hãy tra bộ sổ cho kỹ, coi làm các án ra thế nào?”

Phán quan tra bộ rồi tâu rằng: “Họ Trần có giựt đồ của kẻ buôn bán đi qua núi Mai Lãnh, tại Huyện Ky Thủy. Sau khi bị bắt nguội, giải đến quan huyện họ Từ, vốn là người ở huyện Ngô, phủ Tô Châu, truyền y viết lời khai. Họ Trần viết bài thơ như vầy:

Bất tu hiệp tát, bất tu xảo,

Nễ tỉ xuyên du, thuật cánh cao!

Xa thủ, thủ nhơn can dữ não.

Mãn xang đô thị sát nhơn đao!

Tạm dịch:

Lựa là kẹp khảo, lựa là tra

Chước nhiệm nhà người, xảo quá ta

Tay xá móc gan rồi lấy huyết

Gươm đao đầy bụng mở hằng hà

Quan huyện họ Từ xem thơ, rồi nói với các thơ lại rằng: “Chúng ta thiệt cũng như ăn cướp, còn muốn xử tội ăn cướp sao? Các thơ ký cai bếp quân lính đều đi bắt đàu này đầu kia, mà kiếm chác cho ta, thì cũng như bọn lâu la kiếm của tang cho chủ trại! Chi bằng ăn năn cho sớm, lo tu nhân tích đức mà nhờ thân sau cho khỏi mắc đọa”. Các người nha dịch đều bẩm rằng: “Chúng tôi đã tập quen thói dữ rồi, vả lại bị nuôi gia quyến khó nổi ăn năn chừa lỗi!” Họ Trần nói: “Có khó chi kẻ tu thân phải có can đảm, trí tuệ khác hơn người thường, cũng sấn sướt mạnh mẽ như lòng đứa ăn cướp, thì mới nên việc. Đứa trộm cướp dạn dĩ không sợ mới phá cửa mà giựt của người, dễ như trở tay, muốn làm sao thì làm vậy. Nếu quyết hồi tâm đi tu, thì cũng phải can đảm sấn sướt như vậy thì dữ nào bỏ không rồi, lành nào mà làm không đặng!” Nói rồi ngâm bài kệ như vầy (Nho kêu thi, Phật kêu kệ):

Càm đao bổn bất dẫn nhơn hung

Pháp khánh bất hội giáo nhơn thiện

Cang đao, pháp khánh lượng vô tình

Chỉ thử nhứt tâm phân lưỡng nguyện

Hướng lai thất cước tự du du

Kim nhật hồi đầu giai chiến chiến

Cải ác tùng thiện hữu hà nan

Tác đạo vi quan cu mạc luyến.

Tạm dịch:

Cương trừng há giục người làm dữ

Chuông tự nào khuyên thế ở lành?

Chuông kim vốn không hiền với độc,

Tánh tình sẵn có trược cùng thanh,

Xưa mê ngủ gục say vô độ,

Nay tỉnh ăn năn sợ thất thanh

Chừa lỗi, hồi tâm tu dễ quá,

Ăn lo, ăn cướp bỏ thì thành.

Khi ấy nội nha môn nhiều kẻ hồi tâm, từ chức đi tu mười mấy người”.

Phán: “Quả có công đức ấy, đủ chuộc tội trước; huống chi lấy của, chớ chưa hại mạng người đáng giảm tội phân nửa. Đáng ghét tội gian dâm, vì no ấm có dư mà sanh sự. Phải suy phân đạo tặc, bởi đói nghèo không đủ mà liều thân. Sự cùng mà biến, tội cũng đặng dung. Tha tội họ Trần, cho giấy qua Vua Đông Nhạc, lãnh phần đầu thai làm thầy chùa du phương tại núi Thiên Thai. Nếu chịu khổ hạnh tu hành, sau sẽ siêu độ”.

Hồi dương nhân quả

(Sự tích ông Lâm Tự Kỳ bị quỷ bắt lầm, sống lại thuật chuyện tai nghe mắt thấy ở cõi âm. Nhứt Điện Vương xử 43 án và nhờ uống Phát Huệ nên lúc sống lại mới nhớ mà thuật lại)

Án thứ 10

Phán quan đọc án kế: “Họ Trần ở Huyện Viên Dương, tự hồi nhỏ hoang đàng, làm biếng, hủy của, làm cho cha mẹ đói lạnh cực khổ, ưu phiền, sanh bịnh mà thác, vì con không cần kiệm mà dưỡng nuôi, còn nó tới 49 cũng chết đói”.

Phán: “Tuy ngươi không làm điều chi dữ lắm, nhưng mà làm biếng lại xài lớn. Xưa nay đứa trộm cướp chẳng phải ham giết người lại đốt nhà làm chi, đều bởi làm biếng lại xài to, túng cùng mới biến ra nghề ấy. Cho nên siêng làm và tiện tặn, thiệt là cội rễ nên nhà, mà cũng là gốc trau mình sửa chữa. Kẻ có nhơn, người quân tử, ai cũng cần kiệm. Tại người không siêng làm, mà chẳng tiết kiệm, để cho cha mẹ đói lạnh mà thác. Như vậy không cần kiệm tuy là lỗi nhỏ mà tội không nuôi cha mẹ là bất hiếu khó dung. Dẫn nó qua pháp trường, mổ bụng lắt bao tử và móc ruột mà trị tội xài lớn. Rút cho hết các sợi làm biếng, mà trị tội bất cần. Nay cha nó đã đầu thai làm chức thơ lại tại huyện Thường Châu, ở sau chợ Tây Môn, cho nó đầu thai làm heo của cha nó, dặng bán lấy tiền mà trừ tội bất hiếu đời trước”.

About these ads
This entry was posted in THAM KHAO. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s