Hồi Dương Nhơn Quả và Ngọc Lịch Minh Kinh : Tiếp theo:

Hồi dương nhân quả

(Sự tích ông Lâm Tự Kỳ bị quỷ bắt lầm, sống lại thuật chuyện tai nghe mắt thấy ở cõi âm. Nhứt Điện Vương xử 43 án và nhờ uống Phát Huệ nên lúc sống lại mới nhớ mà thuật lại)

  • Phán quan tâu rằng :’ Hai mươi ba khoản ác phạm cộng 42 án đã xử rồi . Còn Thiện sĩ Lâm tự Kỳ bị bắt lầm bây giờ tính lẽ nào ? Vua Tần Quảng đòi hồn lâm tự Kỳ lại, phán rằng :’ Nay đưa ngươi hườn hồn, phải rán lấy lòng thành tu hành cho sấn sướt , trẫm nãy giờ xử các án đó, ngươi đều hiểu chăng ? Tự Kỳ tâu rằng :’ Tôi thấy đủ ‘ phán :’ Các sai dịch, đưa hồn thiện sĩ qua vua Đông nhạc , lãnh phê hồi dương đặng thiện sĩ thuật lại cho đời nghe các án trẫm xử đó .’ Tự Kỳ tâu: ‘ Tôi tối dạ nhớ các án không rành . ‘ Vua ngó phán quan mà phán rằng :’ Cho thiện sĩ một hườn thuốc phát huệ ngậm trong miệng mà hồi dương, thì nhớ đủ điều không sót . ‘Tự Kỳ lãnh huờn thuốc phát huện rồi tâu rằng :’ Tôi cám ơn vương gia cho sống lại, từ nầy tới, quyết ý tu hành song chưa biết cách tu hành đạo đức lóp lang điều nào làm trước cho trúng cách ?’

    Tần quảng Vương phán rằng : Đạo là đạo ngũ đạt : chúa tôi, cha con, chồng vợ, anh em, bằng hữu, cũng trong năm bực ngũ luân chớ không điều chi lạ . Sao gọi đạo chúa tôi: Phàm làm quan thì trước phải ngay chúa thương dân, ở trong trào, hoặc trấn cõi ngoài, điều giữ theo luật cho xứng chức phận, hết lòng hết sức cứ lẽ công bình mà quên tự vị, lo việc nước mà quên việc nhà, ấy là theo bực chức phận . Còn dân giả thì lo cho đủ sưu thuế, không phạm phép nước, giữ bổn phận thảo thuận ngay chính, thiệt thà chắc chắn, giữ theo lẽ nghĩa nhà ở nhơn nhường . Khuyên dạy quê khờ, giữ gìn phong hoá, ấy là tu bực chúa tôi . Còn đạo cha con, làm cha nuôi con thì phải dạy, thương con phải cho nó cần lao . Hoặc dạy sách kinh cho thông đạo lý, hoặc dạy ruộng rẩy buôn bán nghề nghiệp làm ăn ; chẳng nên cưng hư, cho lập lũ tửu sắc hoang đàng bài bạc . Còn làm con, lo nuôi dưỡng kính yêu cha mẹ, việc lớn thì lo ăn học nên danh cho cha mẹ vinh hiển, ở thanh liêm ngay thẳng cho cha mẹ được tiếng khen . Kế đó phải rán hết sức hết lòng mà nuôi cha mẹ, ăn mặc cho xứng đáng, tuỳ theo sức mình giàu nghèo ; giàu sang thì dưng mùi ngon ngọt và chiều lòn cho cha mẹ vui lòng, đừng để cha mẹ bất bình mới trọn thảo ; nếu nghèo khó dầu muối dưa hẩm hút, cũng nuôi cho cha mẹ đẹp lòng, liều thân trâu ngựa mà đền cúc dục . Dẫu nghèo cũng hết lòng cung kính cha mẹ, chớ ỷ một sự nuôi, mà không kính lễ . Còn phải biết thân vóc nầy là thịt xương của cha mẹ chia cho, nên phải thủ thân chẳng dám huỷ hoại thân thể, và cũng không dám làm quấy cho nhục cái vóc của cha mẹ sanh thành, mới là trọn thảo . Ấy là đạo cha con như vậy . Còn đạo chồng vợ phải phân biệt chồng lo việc ngoài, vợ lo việc trong cho trúng cách . Chồng cầm quyền vợ, song phải lấy lễ nghĩa mà đãi nhau đừng bỏ phép mà mầy tao mi tớ . Hoặc chồng ỷ quyền mà đánh hiếp vợ, hoặc vợ vô lễ mà sỉ nhục chồng . Chồng trọng vợ tại đức hạnh, chẳng nên mê sắc, vợ kính chồng như thờ chúa phải giữ đạo tôi . Vợ chồng thuận hoà, thì nên gia đao. Chồng dạy vợ hiền kỉnh cha mẹ chồng, cho dâu sẽ bắt chước . Hoà thuận chị em bạn dâu, thì trong nhà hết sanh nghi . Chồng dạy phải thì vợ nghe, mới gọi xướng tuỳ trọn đạo . Ấy là tu việc chồng vợ, còn như anh chị em cũng một chỗ mà ra, một máu một thịt như tay chơn, thể các nhánh cây một gốc, nếu anh đau như em đau, coi như một vóc, dầu sự may sự rủi, sự vui sự buồn, cũng chung cùng nhau một thể .

    Như cha mẹ còn mà anh em hoà thuận thương yêu nhau, thì cha mẹ vui mừng lắm . Tuy cha mẹ đã khuất , ngó tháy anh em, cũng như thấy cha mẹ, thương anh em cũng như thương cha mẹ . Bởi vậy tuy anh em bất hoà mặc lòng, nếu người dưng đánh anh em, cũng nóng ra mà binh vực, lấy đó mà suy, thì anh em là thiết lắm . Nói tắt một điều : cha mẹ anh em là trời định, không đổi dời đặng . Còn vợ con là ở sau, tại nơi người định, nên đổi dời đặng .Vì vậy chẳng khá trọng vợ con mà khinh anh em, chớ khá vị tình sau maquền nghĩa trước , thì tu việc anh em rồi . Còn bậu bạn cũng đứng vô năm bực nhơn luân là cớ nào vậy ? Mình chưa làm việc lỗi, nhờ bạn trách mới bỏ . Việc nên hư lợi hại phải quấy của mình, có khi cha mẹ vợ con nói không được , vì không nỡ nói , mà bạn dám nói . Việc tâm phúc của mình , có khi cha mẹ vợ con nói không được , mà bạn dám nói . Có việc cấp nạn , cha mẹ vợ con cứu không được , mà bạn lo được cứu được . Cho nên con người không nên chẳng có bạn đạo nghĩa . Cho nên kết bạn , nói phải chắc chắn nhìn lời : lâu ngày cũng chẳng quên nhau . Lo việc cho bạn , cứu cấp cho bạn . Mình ở cho trọn đạo với bằng hữu , tự nhien bằng hữu giúp ích lợi cho mình . Tu xong cái đạo bằng hữu, năm bực đạo nhơn luan trọn rồi . Xin thiện sĩ rán lên một bực . Ấy là lời quê cạn của trẫm, truyên dạy người đời, nghe cho mau hiểu rán sức mà làm . Nói tắt một điều, người tu hành chẳng luận bỏ nhà hay ở nhà, gái trai già trẻ, cũng không luận sang hèn giàu nghèo, hoặc trôi nổi hoạn nạn, không người nào mà tu chẳng được, không chỗ nào mà tu chẳng được, không thuở nào mà tu chẳng được . Tại nơi mình tuỳ theo bổn phận, trong lòng cho an . Mình có dư, coi như còn thiếu, chớ sanh lòng kiêu căng xài phí quá chừng . Mình tuy thiếu, coi như có dư, đừng sanh dạ tham lam ước mơ quá lẽ . Ở với người, cứ một chữ DUNG, trị trong nhà nhớ trăm câu NHỊN .
    Nếu ai ở điều chi quấy quá, mình hết lòng tìm kiếm cho ra chỗ phải của người . Mình ở điều chi phải nhiều, mình hết sức xét suy cho ra chỗ phải còn thiếu . Lo cần kiệm là đầu sanh lý, giữ hiếu đễ là cội tu thân . Lại còn bố thí giúp đời, làm lành chẳng mỏi . Làm đặng vậy trọn đời; gìn chay tốt không gìn cũng tốt, niệm Phật linh, Không niệm cũng linh .’ Tự Kỳ:’Phải có của mới bố thí đặng, nghèo mới biết làm sao ?’Phán rằng : Sự bố thí chẳng phải rặt ròng có của, lấy của bố thí là thí cho kẻ nghèo ngặt . Nếu sức mình không dư, mà cho kẻ đói một chén cơm, cho kẻ khát một bát nước, cũng gọi là bố thí . Hãy còn nhiều cách bố thí mà không tốn của . Như kẻ đương lo sợ, mình dùng lời dịu giải khuyên cho hết sợ, gọi là vô uý bố thí .

    Còn những người mê đắm, không biết ăn năn, mình khuyên giải cho tỉnh lại hết lầm, gọi là vi pháp bố thí . Nếu có việc chi tiện cho đời, thì mình ra sức, việc bất tiện mình lo dùm cho mên, gọi là phương tiện bố thí . Nếu người ta tranh đua, thưa kiện, mà mình thích giải hoà, gọi là giải kiết bố thí . Trong lòng bất nhẫn hay thương người, gọi là tâm điều bố thí . Các điều đã nói đó, là bố thí lời nói với công làm lựa phải có tiền bố thí ‘. Tự Kỳ tâu: Cứ theo thầy chùa nói : phải ăn chay niệm Phật mới gọi là tu hành .’ Phán rằng:’ Ăn chay niệm Phật, là ép xác sửa lòng . Chớ ăn chay có ích chi cho Phật . Còn niệm Phật lại lợi chi cho đời, Miễn là làm mười điều lành, lánh mười điều dữ, thì đủ rồi .Nếu ăn chay niệm Phật mà mười điều dữ không bỏ,mười điều lành không làm, chẳng những không phước không công mà lại nhiều tội nhiều lỗi . Vậy chớ mười mấy sãi hồi nãy, cũng ăn chay niêm Phật , mà cũng bị giam Địa ngục, ấy là không phải chơn tu, Nếu chơn tu thì sửa mình giữ đạo là thứ nhất, bố thí ăn chay thứ nhì . Cái nào cũng quí tại chữ tâm : bố thí khó tại lòng nhơn, không khó đều ra của ăn chay khó tại lònh chánh, không khó miệng cữ kiêng . Cho nên nhà nghèo bố thí một đồnh tiền, cầm đáng ngàn đồng nhà giàu có . Nhà giàu có ăn chay một bữa, cũng bằng chay một tháng nhà nghèo, là lấy chỗ khó ít nhiều mà tính phước, nếu rán chịu khó cho lắm, mới thiệt lòng thành tu hành .’Tự Kỳ tâu : Sao gọi trong kinh Kim cang có bốn câu kệ quí ?’ Phán :’ Nghĩa nầy mắc lắm, trẩm giảng ký, thiện sĩ nhớ cho rành, Kinh Kim Cang 32 phần, phần thứ năm :
    Phật cáo Tu bồ đề : Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như lai .’
    Nghĩa là : Phật Thích Ca dạy ông Tu bồ Đề rằng : Phàm việc chi có hình tướng đều là sự huyễn sự dối . Nếu thấy cái tướng nào không phải tướng, thì là thấy Phật như lai .’Bởi Phật không chịu hình tướng, không bày điện, cứ không ngỡ là quí .
    Phần thứ ba dạy phép không tâm (trong lòng không);
    Tu bồ Đề nhược Bồ tát hữu ngã tướng, nhơn tướng chúng sanh tướng thọ giả tướng, tức phi Bồ tát .
    Nghĩa là : Nếu phật Bồ tát, mà có ngã tướng là lòng tham, nhơn tướng là lòng sân giận, chúng sanh tướng là lòng si mê bất thông, thọ giả tướng là lòng nịnh ái đắm sa, thì không phải là Phật Bồ tát ‘. Vì trong lòng không 4 điều ấy .

    Phần thứ 26 giảng phép không có thân ( mình không) .
    Nhĩ thời Thế tôn, nhi thuyết kệ ngôn :
    Nhược dĩ sắc kiến dĩ âm thinh câu ngã .
    Thị nhơn hành tà đạo, bất năng kiến Như Lai .
    Khi ấy Phật Thế tôn ( Thích Ca) ngâm bốn câu kệ rằng :
    ‘Nếu lấy hình tướng có sắc mà muốn thấy ta, hoặc lấy âm nhạc tiếng ca ngậm mà muốn thấy ta thì người ấy làm đạo tà . chẳng thấy Phật Như
    Lai đặng ‘. Phật dụng cái tâm thanh tịnh vô hình, chớ không ưa hình tướng .
    Phần 32 (phần rốt) dạy phép không việc đời :
    Nhứt thiết hữu vi phát, như mộng huyễn bào ảnh,
    Như lộ diệc như điển, ưng tác như thị quan .
    Nghĩa là : Hết thảy các việc có hình làm ra thì giả như chiêm bao, bọt nước, cái bóng của mình như móc sa trên ngọn cỏ, như chớp nháng đều không bền lâu, thấy đó mất ‘. Các việc hữu tình, đều hư huyễn như
    vậy, nên Phật trọng vô hình .
    Trong phần ấy, Phật có dạy câu nầy:
    Bất thủ ư tướng, như bất động .
    Nghĩa là : ‘ Chẳng dùng binh tướng, trơ trơ chẳng bận
    lòng .
    Lại trong phần 18, Phật dạy bỏ ba lòng :
    Tu bồ Đề, quá khứ tâm, bắt khả đắc .
    Hiện tại tâm, bất khả đắc .
    Vị lại tâm, bất khả đắc .
    Nghĩa là :’Không nên nhớ chuyện đã qua . Còn hiện tại bây giờ, không nên vọng tưởng . Sẽ đến đừng mơ ước ‘. Phải để tâm cho thanh tịnh thì không tội, mới đặng theo Phật Như Lai, Phật xưng là Như Lai vì trong phần 29, Thích Ca nói : Như Lai giả, vô sở tùng lai, diệc vô sở khứ,
    cố danh Như Lai .Chữ Như Lai là tự nhiên cái tâm, không phải ở đâu mà đến và cũng chẳng đi đâu . Nên gọi tự nhiên như vậy .
    Vua Tần Quảng thích nghia các bài kệ và các câu yếu lý trong kinh Kim cang,rồi phán rằng :’ Nếu thiện sĩ về tụng thêm cho đủ một tạng kinh Kim cang (5.818 biến) và dem các bài kệ ấy giải nghia cho nguời nghe hiểu đạo Phật, không cần cúng chùa, quí t?i chừaa tham sân si ái bốn tội và bỏ ba cái lòng vọng tưởng, nh? c?u, mo uớc việc chưa tới, ch?a d? không lòng vọng tưởng tà vạy, là sửa lòng tu mình, khỏi tội mà đặng thành chách quả Ít nữa cũng được hưởng phước kiếp sau . Nếu người nghe
    mà cải ác tùng thiện, thì công của thiện sĩ lường không xiết, sẽ đặng siêu thăng’.
    Tự Kỳ tạ ơn, rồi tâu rằng :’ Tôi cám ơn vương gia cho sống lại và nhờ ơn dạy bảo,
    thắp hương mà lạy hoài đền ơn cũng không xứng . Còn các vị thần sở tại chỉ lầm,
    e bị tội lỗi xin vương gia rộng dung cho chư thần ‘. Phán :’ Trẩm y lời miễn chấp .
    Thiên sĩ hồi hương rán hết lòng làm lành, nhớ lời trẩm dặn ‘. Phán rồi truyền bốn
    quỉ sứ, đưa hồn Tự Kỳ, về tối cõi dương gian, giao cho các thần sở tại, đem hồn
    cho nhập xác .
    Khi ấy Lâm tư Kỳ sống lại, như tỉnh giấc chiêm bao, kêu tiểu đồng, n gười nhà
    xúm lại cho uống nước trà, trong miệng Tự Kỳ bay ra mùi thơm lạ (ấy là hơi
    thuốc Phát Huện) . Xóm làng tới thăm đông lắm, đều hỏi thăm việc Âm phủ mà
    nghe, vì từ xưa đến nay, chưa thấy ai thác đi sống lại, Tự Kỳ bảo đem giấy mực
    lại, cứ việc vẽ hình vua Tần Quảng với phán quan xử 42 án . Rồi để các án theo hoạ đồ, gọi là cuốn Hồi – Dương Nhơn – Quả . Ai nấy xem thấy đều hãi kinh, nội châu huyện quan dân đều đến xem sự lạ, thấy xử các án công bình, mới biết từ xưa
    đến nay, sự báo ứng không sai một mảy, mới tin Địa ngục rõ ràng, hồ nghi huyễn
    hoặc, nên nhiều người cải ác tùng thiện . Trong lúc ấy nhằm ngày mồng chín tháng ba, năm Mậu Ngũ, trong niên hiệu vua Gia Khánh trào Thanh .
    Lâm tự Kỳ với người háo thiện, sao lục cuốn nầy mà cho thiên hạ coi, đua đậu
    tiền mướn khắc bản, vân vân .

This entry was posted in THAM KHAO. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s